TVC - Television Commercial - Quảng Cáo Truyền Hình

Alessandro Baricco và những ám ảnh nội tâm

Một người đàn ông Ý thanh lịch và quyến rũ, với những câu trả lời dí dỏm, thông minh là những gì mà người đối diện cảm nhận về Alessandra Baricco, trong buổi gặp gỡ ông ngay giữa thủ đô Hà Nội.

Alessandro không chỉ là một trong những tên tuổi đáng chú ý nhất của văn học Italia đương đại, mà còn được biết đến như một nhà báo, nhà soạn nhạc, cây bút tiểu luận phê bình tiêu biểu của nước Ý. Tiểu thuyết  đầu tay tạm dịch là “Lâu đài nổi giận” đã mang lại cho ông giải thưởng văn học Médices của Pháp cho tác phẩm văn học nước ngoài xuất sắc nhất. “Đại dương biển” ra mắt năm 1993 và giành giải Palazzo al Bosco của Ý là một minh chứng cho khả năng kết hợp hài hòa giữa văn chương, triết học và thi ca trong tiểu thuyết của Baricco. Ba năm sau, tác phẩm Lụa “câu chuyện tình yêu vừa trữ tình vừa mê hoặc, một hư cấu lịch sử trọn vẹn, một tiểu sử thi cô đặc về lòng người trong cơn khủng hoảng” (Allan Cheuse) một lần nữa khẳng định tài năng văn chương của Alessandro Baricco và giúp ông chinh phục độc giả trên khắp thế giới.

- Độc giả Việt Nam biết nhiều đến cái tên của ông khi “Lụa” được dịch và xuất bản ra tiếng Việt. Nhiều người nhận xét rằng, họ có nhiều khắc khoải sau khi đọc xong cuốn tiểu thuyết đó. Nhưng độc giả thấy có rất nhiều chi tiết mang đậm nét phương Đông và đất nước Nhật Bản, họ tò mò về phong cách viết phương Đông ấy, ông khai thác ở đâu?

Đối với người phương Tây cuối thế kỷ XVIII, Nhật Bản là tận cùng của thế giới. Khi đặt bút viết “Lụa”, tôi chưa từng đặt chân đến Nhật. Nên những chi tiết về Nhật viết trong tiểu thuyết đều là những tưởng tượng của tôi khi đọc những cuốn sách viết về Nhật hoặc chuyện hành trình đi Nhật của những người đã từng đến đó. Sau khi viết xong “Lụa”, tôi có đến Nhật Bản hai lần, và thấy thực tế đã không giống như mình tưởng tượng. Thật may mắn là người Nhật cũng không quá khắt khe.

Bạn hỏi tôi là học phong cách viết ở đâu? Tôi không biết trả lời bạn như thế nào bởi khi viết truyện tôi có thể viết nhiều phong cách khác nhau. Tôi có thể nhanh chóng tìm được cốt truyện, nhưng cách viết phù hợp đôi khi lại mất thời gian gấp đôi, gấp ba, thậm chí gấp bốn.


- Một tác phẩm nổi tiếng nữa của ông được dịch ra tiếng Việt là “Đại dương biển”, vì sao ông chọn biển là biểu tượng cho các nhân vật của mình đi tìm câu trả lời cho cuộc đời?


Tôi sinh và lớn lên ở một vùng đồng bằng, mây mù dầy đặc. Khi nào ánh nắng xuất hiện mới nhìn thấy núi. Với chúng tôi, những đứa trẻ sinh ra ở vùng đồng bằng và mây mù, biển là giấc mơ. Chúng tôi nghĩ rằng mình đẹp hơn, giỏi hơn nếu nhìn thấy biển. Chúng tôi tôn thờ biển, khi viết, bạn bao giờ cũng đặt sự tôn thờ của mình lên trang sách.


- Ông thích những tác phẩm của mình bán chạy hay nhận được những phản hồi tốt từ phía nhà phê bình?


Đương nhiên là cả hai, nhưng chắc chắn là sẽ rất khó để đạt được cả hai rồi. Trên thế giới chỉ có 10 hay 12 nhà văn là đạt được hai yêu cầu đó. Nhưng nếu phải chọn giữa độc giả và những nhà phê bình, tôi sẽ chọn độc giả. Không phải vì tôi kiếm được nhiều tiền từ họ, mà là tôi cảm thấy dễ chịu khi đối diện với độc giả hơn là những nhà phê bình. Nếu phải chọn đi ăn tối với độc giả hoặc nhà phê bình, tôi thích đi ăn tối với độc giả hơn.


- Tôi được biết ông đã là thành viên sáng lập và đang giảng dạy tại Trường viết văn Scuola Holden của Italia. Vậy ông nghĩ như thế nào về việc dạy viết văn hiện nay, khi một số ý kiến cho rằng điều đó là không cần thiết?


Trường Scuola Holden thành lập đã được 15 năm. Học viên của tôi làm nhiều nghề khác nhau như: Quảng cáo, truyền hình, làm phim… Chúng tôi dạy cho họ cách kể chuyện, bởi cốt lõi của mọi nghề là kể chuyện. Tôi viết sách khi tôi chưa học gì, nên bạn có thể viết văn mà không cần học. Nhưng trường dạy cho bạn nhận thức, cho bạn thêm sức mạnh, phá bỏ sự cô đơn ở mỗi con người, để có thể chuyển những vốn sống của mình thành những câu chuyện khác nhau. Và thực tế, hơn 15 năm qua, chúng tôi đã dõi theo những học viên sau khi ra trường xem họ đang làm gì và đã làm được những gì, thì thấy rất khả quan.


- Là một nhà văn rất nổi tiếng, ông có thể chia sẻ gì về hai thế giới (thế giới nội tâm của nhà văn và thế giới hiện thực) mà nhà văn vẫn phải sống?


Khi viết một cuốn sách, bạn có thể “cô đơn” trong vài năm. Tôi đã từng phải sống khó phân chia giữa hai giới. Lúc bạn ngồi viết sách, bạn chú tâm sống với thế giới nội tâm, sống với thế giới của nhân vật, khi ra khỏi phòng viết bạn sẽ quên mua coca cho con mình theo lời hứa, bị ai đó kêu bỏ quên khăn tắm ở đâu mà không tìm được. Khi tôi viết, cũng không ai biết được tôi đang làm cái gì, đó là lúc tôi sống với những cảm xúc điên rồ! Như vậy, đối với một người viết, khi cho ra đời một tác phẩm là một sự nỗ lực rất lớn, cần phải có đam mê, sự tự tin và kỳ vọng rất lớn. Nghiệp văn, theo tôi là một nghiệp dành cho số ít. Tất nhiên, không phải cho những người giỏi nhất, mà là những người đam mê nhất, tự tin nhất.


- Vậy nay đã bước chân đến Việt Nam, ông có thể trả lời một câu không xã giao về ấn tượng đối với đất nước và con người Việt Nam?

Tôi ấn tượng với âm thanh của tiếng Việt, đường tàu hỏa chạy ngang qua những ngôi nhà, khuôn mặt của những bà già mà tôi cho rằng vẻ đẹp đó có thể thọ đến 180 tuổi. Tôi thích cách các bạn di chuyển giống như cá, để tạo cho tôi cảm giác rằng, ra đường có nhắm mắt cũng không đâm vào ai.

Theo www.ktdt.com.vn

Share

Tin mới hơn:
Tin cũ hơn: